Nghĩ vợ cố tình làm hỏng thai chồng nổi điên đánh đập cho đến khi biết sự thật gai người…

Yêu nhau đã 3 năm nhưng em và anh vẫn không được gia đình anh chấp thuận. Đơn giản chỉ vì 3 chữ “không hợp tuổi”. 2 đứa em mặc kệ cấm cản mà thuê nhà ở Hà Nội rồi chung sống như vợ chồng. Mọi chuyện trở nên sóng gió khi em có bầu, đúng thời gian này, việc làm ăn của anh trở nên khó khăn.

Em rất sợ mẹ anh. Bà là người phản đối nhiều nhất chuyện 2 đứa em yêu nhau. Chưa bao giờ em nghĩ sẽ về ở chung với bà cho đến khi anh nói muốn em về ở với mẹ để tiết kiệm, cũng để dưỡng thai, còn anh sẽ ăn ngủ luôn ở công ty. Em đã ôm anh khóc hết nước mắt, nhưng cũng đành nghe theo.

Vậy là chẳng có một đám cưới nào, em về quê sống với mẹ anh. Em như cái gai trong mắt bà, nhưng nghĩ vì chồng con, em nuốt nước mắt chịu đựng.

Nhưng tính mẹ anh rất khó chịu. Bà luôn bắt bẻ từng lời nói. Bình thường thì ko sao, khi mẹ đã giận chuyện gì thì lôi các chuyện cũ ra chì chiết dù là một việc rất nhỏ như gọi điện thoại không để ý nghe máy ngay thì bà bảo là khinh bà, bà đang bực mà nói lại 1 câu thôi bà cũng bảo là hỗn.

Dù đang mang thai 3 tháng nhưng tất cả chuyện trong nhà em đều làm hết, từ nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ… Nhưng ngược lại mẹ anh làm gì cũng vụng, hoặc làm đại cho có. Có bực không khi bà trộn lẫn cả quần áo bẩn đầy bùn đất với đồ lót cho vào máy giặt? Chưa kể đến nấu ăn, ở nhà có rất nhiều chậu nhưng bà muốn rửa thịt thì quẳng miếng thịt vào chậu dùng để rửa bát (vẫn đang có bát ăn bẩn trong đó) rửa xong xả lại là cho vào nồi nấu. Em nhìn cảnh đấy thì buồn nôn, chẳng dám ăn, đi ra ngoài ăn quán cơm cho lành, lại bị chửi.

Các mẹ đừng bảo tại em không góp ý. Có lần em không chịu được nữa liền nói thì bà bảo thủ:

– Mẹ ơi, mẹ đừng rửa thức ăn vào chậu rửa bát, con thấy không vệ sinh đâu.
– Trứng mà đòi khôn hơn vịt à? Tôi làm ăn bao nhiêu năm nay còn cần chị phải dạy đời đấy?

Chồng em đi làm, vẫn gửi tiền ăn hàng tháng của em về đưa mẹ. Nhưng khi mẹ bực vẫn lôi chuyện tiền nong ra nói. Bảo là nuôi em, không có bà là em chết đói. Nhiều lúc, em chẳng dám nói trước mặt chỉ lí nhí trong miệng cho bõ tức: “Ngày ăn 4 chén cơm, một tháng đưa 3 triệu mà chết đói”.

Chưa hết, tối nào bà cũng bắt em ngồi cả tiếng đồng hồ để nghe về cách làm dâu trong gia đình, vừa dạy vừa bóng gió chửi em không xứng. Một vài lần không sao, ở với bà được nửa tháng em thật sự phát điên. Lúc này, em còn nghén rất nặng, cứ ngửi thấy mùi đồ ăn là nôn khan, bà lại càng chì chiết.

– Em xin anh, khổ cũng được, cho em lên Hà Nội sống, em không thể ở với mẹ anh được nữa đâu.
– Mẹ chỉ khó tính một chút thôi chứ không có bụng dạ gì đâu. Giờ em lên thì 2 đứa mình khổ lắm, kiếm bao nhiêu thì cũng đổ vào sinh hoạt hết lấy tiền đâu sinh con.
– Thà em chẳng mang thai, cho em đỡ khổ.. – Em uất ức buột miệng.
– Cái gì? Em nói thế mà nghe được à? Đừng bao giờ để anh nghe thấy câu đó một lần nữa!

Em biết mình lỡ lời nên im lặng cúp máy.

Cho đến một ngày, em ăn xong bữa cơm ra ngoài thì trượt chân ngã, em thấy bụng quặn đau rồi bị ra máu. Em sợ quá, vội cuống cuồng gọi mẹ anh. Bà nhìn em rồi gọi điện cho anh:

– Mày về xem con Trang đi, nó đang giết cháu tao kia kìa. Ngày xưa tao nói mày không nghe cứ đòi rước bằng được nó về cho lắm để giờ khổ thế này đây.
– Nhưng mà có chuyện gì hả mẹ? Vợ con đã làm gì?
– Tự ngã, chảy máu, khéo sẩy rồi, về nhanh đi.

Nghe mẹ nói như vậy anh tức tốc bắt xe về quê. Về đến nơi thì em đã được đưa vào viện, bác sĩ thông báo không giữ được đứa bé và em phải làm thủ thuật bỏ con.

Thấy anh đến, em đang sợ hãi, mệt mỏi liền rơi nước mắt. Em sợ anh đau lòng nên cố mỉm cười với anh:

– Em không sao. Con mất rồi, có thể sinh đứa khác..

Chưa nói hết câu thì em bị anh thẳng tay tát như trời giáng vào mặt. Em bàng hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra:

– Cô cố tình đúng không? Là cô không muốn ở nhà tôi nên cố tình ngã để bỏ con đúng không?
– Anh bị điên rồi.. em..
– Tôi đáng nhẽ nên nghe mẹ sớm từ bỏ loại người như cô. Đến con mình cũng không tha. Khốn nạn!

Anh bỏ em ở viện một mình rồi về nhà. Em nức nở khóc chán chê rồi cũng xin ra viện. Về đến nhà, em thấy mặt anh còn căng thẳng hơn nữa. Em lúc này cũng chẳng còn chút sức lực nào, muốn đi vào phòng ngủ thì anh lao đến, bấu chặt tay em đau đớn:

– Ai cho cô ăn những thứ này?
– Ăn cái này thì sao, mà giờ còn quan trọng gì nữa?
– Cô không biết là phụ nữ mang thai không được ăn đu đủ xanh à? – Đôi mắt anh vằn lên dữ tợn.
– Em…em không biết. Mấy hôm nay ngày nào mẹ cũng làm nộm đu đủ cho em ăn mà.

Anh nghe xong thì đứng sững người. Đúng lúc ấy, mẹ anh đi vào nghe được câu chuyện thì vội vàng đến thanh minh:

– Mẹ cũng không biết con à..
– Mẹ hãy thôi đi, con xin mẹ đấy. Con hiểu vì sao đứa bé không còn rồi.

Nói rồi anh bước vào thu dọn quần áo của em rồi dìu em mình bước đi, mặc cho mẹ anh đứng sau khóc lóc, anh vẫn không quan tâm. Em cũng khóc rồi dần hiểu ra tất cả. Tại sao bà ấy lại có thể đối xử với mẹ con em như vậy?
Danh mục: ,

Đăng nhận xét

[blogger][facebook]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.