Mẹ ép cưới cô phục vụ bàn đen nhẻm nhưng đến đêm tân hôn, CỞI QUẦN ÁO ra thì s.ốc n.ặng

Cuối cùng cũng hết Tết, tôi buột miệng kêu với mẹ: “Người yêu chứ có phải bánh chưng đâu mà Tết nào người ta cũng hỏi!”. Mẹ tôi khuôn mặt như mất hồn, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào phòng và lên giường nằm. Tôi ngạc nhiên gọi bà:

– Mẹ, mẹ bị bệnh à? Sao sắc mặt mẹ không tốt thế?
– Con xem mình bao nhiêu tuổi rồi, cũng không còn nhỏ nữa đúng không? Mẹ muốn hỏi con một việc, rốt cuộc con có thích con gái không?

Tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo.

– Mẹ, mẹ lại nghe ai nói linh tinh gì đấy. Con chả thích con gái thì gì..
– 30 tuổi rồi, đừng có viện cớ gì nữa. Mẹ không tin tưởng con được nữa. Đi tắm rửa sạch sẽ thơm tho chiều nay mẹ dẫn đi xem mắt.
– Cái gì? Thôi con không đi đâu ngại lắm, con có ế đâu mà phải xem mắt..
– Im mồm. Có nhanh đi tắm không thì bảo?

Thấy khẩu khí của mẹ vô cùng kiên quyết, tôi nhún vai đành gật đầu.

Tôi biết mẹ lo lắng, cho rằng tôi chưa quên được người yêu cũ từ thời học đại học. Quả thực là từ ngày bị “đá” không lý do ấy, tôi chẳng muốn yêu thêm một ai nữa. Tôi thấy ổn khi ở 1 mình, dù nhiều lúc cũng có đôi chút cô đơn.

Tôi cùng mẹ đến gặp cô gái đã lọt vào “mắt xanh” của mẹ. Nhưng không thể ngờ, đối tượng xem mắt của tôi lại là một phục vụ bàn ở tiệm bánh mì phố bên.

Khi tôi và mẹ bước vào, cô gái ấy đã nhanh nhẹn xuất hiện và cười rất tươi nói chuyện với bà.

Mẹ tôi rất hài lòng còn tôi thì sốc nặng. Cô gái này mặt mũi cũng không đến nỗi nhưng đen nhẻm, đã thế lại còn mặc bộ quần áo rộng thùng thình, trông chẳng có tý hấp dẫn nào. Tôi dở khóc dở cười.

– Lê, đây là con trai bác nhé. 2 đứa có 2 tháng để tìm hiểu nhau trước khi làm đám cưới. Làm thế nào mà có cháu cho mẹ bế luôn thì càng tốt.

Cái gì cơ? Tôi có nghe nhầm không? Tôi há hốc mồm nhìn mẹ:

– Cưới.. cưới gì cơ hả mẹ?
– Mẹ quyết cưới cái Lê cho con đấy! Con bé nhanh nhẹn, ngoan và tốt lắm.
– Nhưng con… – Tôi giãy nảy lên.
– Anh không đồng ý thì ra khỏi nhà này đi rồi vài ngày sau về làm ma cho tôi.

Mẹ tôi nói là làm nên tôi ủ rũ cúi đầu, chẳng thèm liếc mắt tới cô nàng trước mắt..

Sau hôm ấy, tôi và Lê có hẹn hò. Vẫn là bộ quần áo rộng thùng thình với nước da ngăm đen ấy, tôi lắc đầu chán nản. Lê rất vô tư, cứ nói cười suốt. Tôi chỉ cười nhẹ đáp lại. Có lẽ em cũng hiểu ý nên trầm ngâm bảo tôi:

– Anh đừng khó chịu với em nhé. Em biết là hai chúng ta không xứng đôi, nên nếu không thích em anh cứ nói với bác gái ạ. Bác gái cũng vì thương em, muốn để ba em yên tâm nên mới ép anh vậy…

Tôi ngạc nhiên hỏi chuyện. Thì ra em không chỉ là phục vụ bàn mà còn là con gái của chủ tiệm bánh mì. Chú ấy là bạn thân của mẹ tôi, nhưng chú bệnh nặng, sắp mất, tâm nguyện của chú là trước khi ra đi nhìn thấy con gái được hạnh phúc.

Tôi im lặng, tự dưng tôi cảm thấy muốn bao bọc cho người con gái này ghê gớm. Một lúc sau, tôi nắm tay em.

– Mình kết hôn nhé. Anh không hứa sẽ… yêu em, nhưng anh hứa sẽ không để em phải khổ.

Đám cưới rồi cũng đến. Nhìn mẹ mình và bố cô dâu cười mãn nguyện, trong lòng tôi cũng có một phần thoải mái.

Tôi là đàn ông “đích thực”, cũng thích con gái lắm nhưng nghĩ đến cô vợ đen nhẻm là mất hết hứng thú. Đêm tân hôn, nghe tiếng nước chảy mà tôi chả buồn để ý. Tôi leo lên giường, cũng ngà say rồi nên thiu thiu ngủ trước.

Một lúc sau, một mùi hương thơm len lỏi vào mũi. Tôi mở mắt ra, ôi mẹ ơi, em đã nằm quay lưng bên cạnh tôi từ lúc nào. Tôi trợn mắt nhìn vợ trong bộ váy ngủ đáng yêu.

Hóa ra em chẳng gầy như tôi nghĩ, khúc nào ra khúc ấy hẳn hoi. Chả hiểu có phải do tôi say hay không mà lúc này, tôi nhìn nước da đen của em lại thấy duyên lắm mới chết!

Tôi như hổ đói lao vào vợ. Càng khám phá, tôi mới càng phát hiện ra mình thật sai lầm khi đánh giá vợ qua bên ngoài. Em cực kỳ hấp dẫn! Đêm ấy, tôi hoàn toàn mãn nguyện triền miên bên cô vợ của mình.

Sáng hôm sau, do một đêm “lao lực” cho nên tôi 10 giờ sáng mới bình minh. Ra khỏi phòng đã thấy mẹ và vợ đang chuẩn bị cơm trưa. Tôi ôm chầm nịnh mẹ:

– Sao mẹ tài thế?
– Mày chưa nghe câu gừng càng già càng cay à. Mẹ chọn chỉ có chuẩn. Phải biết yêu vợ rồi nhanh cho mẹ cháu bế đấy nhé.

Tôi cười phá lên, thầm cảm thấy mình thật may mắn.
Danh mục: ,

Đăng nhận xét

[blogger][facebook]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.